Artist Profile: Postiljonen

| Tác giả: Matt Kelly

 

“Nhạc Dream Pop đầy hương vị mùa hè cho những ngày lười biếng và những đêm dài mơ mộng” là cách Mia, nữ hát chính của ban nhạc Postiljonen, mô tả âm nhạc của họ. Có lẽ cô đã đúng. Postiljonen thành lập vào tháng 4 năm 2012 với đội hình không đổi cho tới tận bây giờ. Họ kể chuyện gặp nhau như thể là định mệnh. Tuy mỗi người có một hoàn cảnh riêng nhưng điều gì đó đã kết nối và mang họ đến với nhau.

Postiljonen bao gồm Mia, Joel và Daniel. Cùng nhau họ tạo nên những điệu nhạc mang đầy âm hưởng núi rừng và sông nước của vùng Scandinavia. Tiếng synthersizer trùng điệp như núi đồi và tiếng trống uyển chuyển như những dòng sống uốn lượn qua từng khúc nhạc, luân phiên từ những chuỗi nhỏ giọt đến những đoạn dồn dập, bồng bềnh cùng với giọng ca ngân vang của Mia như gợi lên sự hòa trộn của con người với thiên nhiên. Giọng của cô tuy mềm mại nhưng chứa đầy nội lực và bao hàm cả ý nghĩa lẫn giai điệu. Mọi thứ kết hợp với nhau để trở thành một bản âm thanh của những giấc mơ bạn vừa trải qua ngay trước khi thức dậy mỗi buổi sáng. Đó là một cảm giác tuyệt đẹp mà Postiljonen rất giỏi khơi gợi trong lòng người. Trong một số bài, tiếng saxophone lại dẫn lối như tri ân dòng nhạc house của cuối những năm 80 và đầu những năm 90; ở bài khác lại là một bản phối lại của ca khúc nổi tiếng của Whitney Houston, “How Will I Know?” Đó là kiểu nhạc được viết ra để người nghe ngồi trên đỉnh núi, suy nghĩ về thời gian và ngắm nhìn mặt trời hạ xuống dưới chân trời để rồi lại mọc lên và mang đến một cuộc sống mới.

Album đầu tay của họ, Skyer, phát hành tháng 7 năm 2013 và từ đó band nhạc đã đi tour khắp nơi đến tận Trung Quốc và Việt Nam. Gần đây họ vừa cho ra mắt một EP remix tên “All That We Have That is Lost”. Có rất nhiều ý kiến tích cực về album này giới thiệu rằng sức mạnh âm nhạc của họ nằm ở cảm giác hoài cổ mà nó mang tới cho người nghe và tạo ra một trải nghiệm rất khác biệt cho mọi khán giả. Thật thú vị rằng âm nhạc có thể chạm tới bên trong con người, một điều gì đó mà đôi khi ta chợt lãng quên đi. Hãy nghe thử vài bản nhạc của Postiljonen, bạn sẽ hiểu tại sao band nhạc này lại tạo ra những phản ứng rất tương đồng từ khán giả đến như vậy. Trong một bài phỏng vấn ngay sau khi họ phát hành album này, Mia có nói rằng âm nhạc của họ thực chất là một tập hợp những kỉ niệm, và cảm xúc hoài cổ về những kỉ niệm đó cứ vậy tuôn trào trong những tác phẩm của họ. Họ mang bạn đến một hành trình mà trong đó mỗi bài hát đều hòa trộn sự đa cảm của dòng nhạc pop với những âm thanh progressive để trở thành một kiện hàng tuy mờ mịt và lạnh lẽo bên ngoài những ấm áp ở bên trong, mang lại những cảm giác dễ chịu cho người nghe. Bạn còn cần gì hơn thế nữa?